Thầy Phác về lại làng. Cả làng xúm
nhau đến chúc mừng. Không mừng sao được, ít gì thì nay làng cũng có được một
ông quan sớm quay về ở cùng dân, chia bùi sẻ ngọt với dân. Mấy làng bên đã đâu
có được.
Chả là Thầy Phác, ờ không, lẽ ra nên
gọi là Quan mới đúng, dù gì Quan cũng là một Ngự y của triều đình, nghe đâu vì
hục hặc với quan trên sao đó nên phải ôm tráp hồi hương. Tuổi chưa đến nỗi mà phải
sớm rời chốn quan trường, bị bãi chức hay gì gì đi nữa, thôi thì cứ gọi là hưu
non. Nhưng chẳng hề gì, tiến vi quan thoái vi sư. Không làm quan chốn cung đình
thì về làm thầy hốt thuốc bắt mạch cho dân làng. Ai ai cũng sẽ phải gọi bằng Thầy! Cũng còn vinh dự chán.



















