Đò chiều còn đó người đưa, Ngâm Ai Tư Vãn người xưa đâu rồi

Hiển thị các bài đăng có nhãn Van. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Van. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2017

PHƯƠNG THUỐC NHẤT DẠ LỤC GIAO



            Thầy Phác về lại làng. Cả làng xúm nhau đến chúc mừng. Không mừng sao được, ít gì thì nay làng cũng có được một ông quan sớm quay về ở cùng dân, chia bùi sẻ ngọt với dân. Mấy làng bên đã đâu có được.

            Chả là Thầy Phác, ờ không, lẽ ra nên gọi là Quan mới đúng, dù gì Quan cũng là một Ngự y của triều đình, nghe đâu vì hục hặc với quan trên sao đó nên phải ôm tráp hồi hương. Tuổi chưa đến nỗi mà phải sớm rời chốn quan trường, bị bãi chức hay gì gì đi nữa, thôi thì cứ gọi là hưu non. Nhưng chẳng hề gì, tiến vi quan thoái vi sư. Không làm quan chốn cung đình thì về làm thầy hốt thuốc bắt mạch cho dân làng. Ai ai cũng sẽ phải gọi bằng Thầy! Cũng còn vinh dự chán.

Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2016

CHUYỆN HÀM ÂN


            Cả xóm bỗng đồn rùm lên là nghe đâu Ông Chài ở chòm trên được hàm ân.

            Nói là xóm chớ thiệt ra trảng đất nằm kề con suối Co Co, cái trảng nông nổng này gần như góp đủ hết mặt mày dân các xóm Tiên Thái, Tiên Bình, Tiên Thạnh bên kia sông tản cư qua đây, cùng chen chúc sin sít ở bên nhau. Chừng mươi gia đình của xóm Tiên Trị bờ đối diện cũng kéo qua dựng lên mấy cái lều. Chỉ trong một thời gian ngắn, thốt nhiên nơi đây lều tranh trại lá mọc như nấm, trải dài từ Tiên An, Tiên Hòa xuống tới tận Tre Đôi, Soi Nổ. Mấy cái nhà lá mái, trính cối, cột to đùng ở bên kia sông Việt Minh đã cho đốt sạch. Toàn quốc phải tiêu thổ kháng chiến mà. Có riêng gì đất Bình Định nầy đâu. Lính Tây trên An Khê, Tú Thủy có mò xuống cũng sẽ chỉ gặp vườn không nhà trống. Tây có vượt sông đuổi theo dân, con nước sông Côn vùng đầu nguồn nơi đây đủ hung hãn làm chậm chân bọn chúng, dân sẽ kịp chạy lên Lỗ Trâu Nằm ở trên Hòn Dồ. Tây nó càn rát quá thì hè nhau theo đèo Bồ Bồ thoát qua Thuận Ninh. Chạy giặc mệt đủ điều, nhưng có mấy khi cả làng được túm tụm ở bên nhau, cùng gánh cùng gồng vui buồn sướng khổ với nhau như vầy đâu.

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015

ĐỒ DÊ


Lục Vân Tiên của cụ Đồ Chiểu được sáng tác từ hồi giữa thế kỷ thứ 19. Ở câu 1971 trong truyện thơ nầy, nhân vật Bùi Kiệm háo sắc được cụ Đồ phệt bút qua hình ảnh là một người mang dòng máu Dê :

Còn người Bùi Kiệm máu dê
Ngồi chai bộ mặt như giề thịt trâu

Té ra từ xửa từ xưa con Dê đã là biểu tượng của cái tật ba lăng nhăng. Qua vậy anh nào hay léng phéng, sàm sỡ với mấy nường, lâu nay đã được thiên hạ gán cho ngay cái tên chẳng mỹ miều gì là đồ Dê ! Chẳng hiểu đồ Dê có mối tương quan như thế nào với mấy con số mà thay vì gọi đồ Dê, thiên hạ còn gọi là đồ 35. Có mấy anh bước đến niên kỷ nầy mà buộc phải trả lời khi bị hỏi tuổi, mấy ảnh phải nói trớ ra rằng năm ngoái được 34, sang năm tới mới 36. Thật tội cho mấy con số, mấy con Dê… phải ngượng mặt vì sánh đôi cùng với mấy tay có máu sàm sỡ.

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2015

GÃ BƯỞI


            Bưởi hay Bử. Cái ngữ âm chết tiệt vùng trung du đất Bình Định chẳng biết đâu mà lần để ghi lại cho đúng tên người ta gọi gã. Nhưng nghe cái tên Bử thấy chẳng ra khoai ra môn gì cả. Bưởi có họ hàng với cam quít, có mặt có tên, gọi Bưởi xem ra còn có danh có phận. Nói cho cùng, ai lại muốn cái tên của mình chẳng có nghĩa lý gì mà lại xấu hươ xấu hoắc. Lắm người khi được chút danh phận, chẳng phải thường dấu nhẹm đi cái tên cha mẹ đã đặt cho, cải thành những cái tên khua như tiếng dao miết trên đá mài đấy sao. Thực ra trên giấy tờ gã có tên là Lê Trấn Sơn. Đố ai dám bảo là cái tên xấu. Nghiệt nỗi chẳng mấy ai biết được gã có cái tên nầy, lại nữa nó chẳng xứng với một gã chưa có gì gọi là làm nên trò trống với đời. Vậy thì với gã, thôi cứ ghi lại tên của gã là Bưởi vậy.

            Tên là thế, còn tướng tá gã kể ra cũng cao ráo, khỏe khoắn, dáng dấp trông không đến nỗi xấu. Nói thẳng ra thì gã cũng có chút phong độ, đẹp trai. Ấy vậy mà gã lại có cái hành vi quái đản là thích đi quẹt mông đàn bà con gái để ngửi. Mà phải là gái lạ, ít ra nhìn cũng phải mướt con mắt kìa. Bà già cũng phải, gái lớn lên cũng phải, hồi ấy hễ cứ người lạ nào mặc quần lĩnh Mỹ A láng bóng dạo chợ Phú Phong, trước sau gì cái mông nổi gân qua làn vải ấy đố mà tránh được bàn tay của gã.

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014

TIẾNG GẦM TRONG CUNG CẤM




Già Lạc lặng lẽ bước ra đường, cánh cửa Am nhẹ khép phía sau lưng nhưng giữa đêm thanh vắng nên cũng gây thành tiếng động rõ to. Mùi hương trầm đuổi theo thoang thoảng như còn muốn níu lấy đôi chân Già nán lại chốn thiền thêm chút nữa. Già thầm trách mình sao lắm chuyện. Chỉ mỗi một câu chuyện cần phải hỏi, rồi chuyện vãn kéo dài đến nỗi Già quên cả giờ giấc. Sư cụ Am Tịnh Liên sau thời kinh chiều cũng mải mê đàm đạo với Già bỏ cả nghỉ ngơi. Nếu đêm chưa khuya, chắc Già cũng chưa phải quay gót.

Ngẩng lên nhìn trời, Già Lạc thấy sao Cày đã lên quá trên đỉnh đầu, trăng thượng tuần xê xế phía Tây bóng khuất sau tàu cau cao. Mọi thứ chung quanh chìm trong yên ắng. Già Lạc trầm ngâm đạp lên cái bóng đổ dài của mình trên đường. Chốc nữa thôi. Cũng đã sắp tới giờ nghe tiếng Hổ gầm phát ra từ phía Hoàng cung.

Hôm trước đem củi vào bán trong chợ Hoàng thành, Già Lạc nghe được tin ngọc thể của Hoàng thượng chẳng ổn. Không hiểu sao mình mẩy Vua bỗng ngứa ngáy sinh ra đầy lông lá. Hình như các Ngự y trong cung không biết đó là căn bệnh gì, tất cả đều bó tay trước hình dạng quái ác của nhà Vua. Người trong Hoàng thành còn tán với nhau là khi mấy đại quan vào vấn an, Vua vụt chồm lên chụp phải một người nhe răng cắn lấy cắn để. Cả triều thần đều một phen kinh hoảng. Từ ấy đến nay, hằng đêm người ta nghe tiếng gầm gừ vang ra từ chốn hậu cung. Thoạt đầu chỉ nghe lơi lơi tiếng hừng hực, nhưng càng về sau thốt lên thành tiếng gầm xé tai của loài dã thú chốn sơn lâm. Mọi người cho là Vua đã hóa thành Hổ.

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

BÀI VÈ CÔ THÔNG TẰM


Vè là những chuyện kể bằng câu ca có vần điệu, thường là câu 4 chữ, nhưng có khi là câu 5 chữ, câu lục bát…, vè không bị bó buộc bỡi một thể loại nào. Nội dung vè thường là những chuyện xảy ra trong xóm trong làng, chuyện của một địa phương, nên vè có tính thời sự, lại mang tính dân gian. Ngôn ngữ vè mộc mạc, ai đấy cũng có thể tham gia làm nối đuôi cho bài vè, cũng vì vậy đôi khi bài vè bỗng dài thêm ra theo thời gian như những bài vè nói về bánh trái, chim cá…, cuối cùng khó mà biết ai là tác giả chính của nó. Vè được đặt ra từ những người không tên không tuổi, đề tài của vè thường là chuyện vặt vãnh của xóm làng, nên sức sống của vè cũng vì vậy mà mau chóng đi vào quên lảng. Chỉ có những bài vè đủ sức vượt qua khỏi lũy tre làng may ra mới còn lưu lại được cho người đời sau.

Giống như nhiều địa phương khác, những bài vè ra đời ở Bình Định chắc chắn là không ít, nhưng những bài được lan truyền khắp nơi và thường được nhiều người nhắc đến là các bản vè : Vè Chàng Lía, Vè Bà Thiếu Phó và Vè Cô Thông Tằm.

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

NGÀY TIẾT THANH MINH ĐỌC LẠI "THANH MINH" CỦA ĐỖ MỤC


Thanh Minh là bài thơ thất ngôn tứ tuyệt của Đỗ Mục, một thi gia thời vãn Đường. Ông cùng với người cùng thời là Lý Thương Ẩn được đời sau xưng tụng là Tiểu Lý - Đỗ. Gọi để phân biệt với Lý - Đỗ, thi tiên và thi thánh thời thịnh Đường Lý Bạch và Đỗ Phủ. Qua bài phú Cung A Phòng (A Phòng Cung Phú) của ông, người đọc dễ nhận thấy ngòi bút ông vạch rõ thói hoang dâm, phung phí hưởng lạc của giới cầm quyền thời bấy giờ. Đọc qua bài thơ Thuyền Đậu Bến Tần Hoài (Bạc Tần Hoài) cũng dễ nhận ra trong ông nỗi ưu thời mẫn thế, lòng ray rức trước cảnh người đời hát xướng ăn chơi, lơ mơ trước mối hờn nước mất (thương nữ bất tri vong quốc hận / cách giang do xướng Hậu đình hoa). Nhưng với Thanh Minh, có thể có nhiều người đã chưa thấy rõ nỗi đau đứt ruột của ông trước tình đời.

Giai thoại văn chương Việt Nam còn ghi truyền chuyện các cụ nhà ta trước đây đã ngắt câu, biến bài thơ Thanh Minh của ông thành một bài ngũ ngôn tứ tuyệt.

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

TẢN MẠN NGÀY 8 THÁNG 3


Chúc mừng Phương Thảo ngày 8 tháng 3 . Có lẽ tôi cũng quên khuấy đi mất mai đã là ngày Quốc Tế Phụ Nữ nếu không vang lên câu chúc mừng của mấy cậu trẻ đến thăm cô bệnh nhân Phương Thảo nằm cùng phòng. Về Sài Gòn đâu mới mươi ngày tôi phải vội vàng ra bến để kịp chuyến xe đêm trở lại quê. Ông Nội các cháu ở nhà đi thăm bạn đã bị xe va quẹt hồi chiều, hôm 27.02 - ngày Thầy thuốc. Tuyến Y tế Huyện cho chuyển cụ xuống thẳng Đa khoa Tỉnh. Xe về tới Quy Nhơn, tôi vào thẳng bệnh viện với cụ. Cụ chỉ thương tổn phần mềm bàn tay, không có gì trầm trọng, nhưng hơn tuần lễ nay tôi như sống trong trạng thái lửng lơ giữa bốn bề thương tật của Khoa Ngoại Chấn Thương bệnh viện Quy Nhơn.

Cuộc sống vội vội vàng vàng với áp lực mưu sinh quên quên nhớ nhớ, con người phải nhờ vào những thiết bị công nghệ thông tin nhắc nhở lịch làm việc hằng tuần, hằng ngày. Mấy ai nhớ chi, nhắc chi cái ngày trời ơi đất hỡi 8 tháng 3 !

Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

ANH ĐI RỒI CÒN ĐÓ BIỂN TÌNH ANH


Buông điện thoại xuống, tôi chưa kịp nói gì thì Đoàn Nguyên đã hỏi vội :
-  Có phải anh ấy đã không ổn !?
-  Ảnh không ổn rồi, chị Tùng Vân nói hôm nay phải sắp xếp cho anh ấy xuất viện. Mình đến còn kịp.

Đoàn Nguyên chưa gặp anh Chu Trầm Nguyên Minh lần nào. Trước đây tôi cũng chưa từng gặp được anh Đoàn Nguyên ở ngoài đời. Khi nghe tin tôi vừa về lại SaiGon sẽ đến thăm tác giả của bài thơ Lời Tình Buồn, anh cũng muốn cùng đi. Sáng nay chúng tôi đã gặp nhau trước khi đến với anh Chu Trầm Nguyên Minh.

Vậy thì anh Chu Trầm Nguyên Minh ơi, anh lại là cầu nối cho lớp trẻ chúng tôi, những thằng lang bạt ở đất người gặp nhau, biết nhau để cùng sẻ chia những trôi nổi đường đời. Những người lang bạt chưa già nhưng cũng đã không còn trẻ nữa, những người tìm đến với nhau chỉ với một tấm lòng.

Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014

ĐỒ NGỰA


“Đồ Ngựa!” Chắc hẳn không ai lại đi lấy cho mình một cái mỹ danh (!?) như vậy. Mà nếu có ai cả gan dùng nó thì Đồ Gàn Thế Kỷ XXI tui nhứt định chẳng dám nhận Đồ Ngựa là họ hàng Nhà Đồ của tui. Ít ra nhà Đồ của tui ngày xưa đã từng vác lều gánh chõng đến trường thi để tranh nhau xem ai thông hiểu chữ thánh hiền. Có nghĩa là họ nhà tui được xếp vào hàng có chữ có nghĩa đấy. Chữ của thánh hiền bao đời đã từng là cái cần câu câu nên sự nghiệp đai vàng lọng tía đấy nhé. Chẳng phải quý bà ngày ấy chẳng tham ruộng cả ao liền, tham vì cái bút cái nghiên anh Đồ ấy sao !

Họ nhà Đồ tui lâu nay chưa có ai được đề tên trên bảng vàng bảng đỏ, chưa có ai cỡi ngựa vinh quy mà hai bên có lính hầu đi dẹp đàng - hẳn rồi, vì được cỡi ngựa vinh quy, được thiên hạ cờ lọng đi đưa đi rước như vậy thì đố ai dám gọi anh em Gàn tui là anh Đồ anh Khóa. Nhưng lý nào với lẽ đời lại chẳng rán giữ lấy lề dù giấy đã rách đã nát, đã đi chầu thánh hiền tự đời nảo đời nao. Nên giờ đây họ nhà Đồ tui lẽ nào lại thừa nhận có bà có con với đồ ngựa là đồ… chẳng ra làm sao cả trước cửa miệng thiên hạ !?

Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2014

NGÀY XUÂN NGẪM Ý XUÂN


Chắc cũng giống như mọi người, ngày xuân mà giới tay chân hằng ngày lấm mực ngẫm đến ý xuân thì họ nhớ liền ngay tới 2 câu cuối trong bài kệ của Mãn Giác Thiền Sư :

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua - sân trước - một cành mai.

Hai câu cuối của bài kệ nổi tiếng đến nỗi ai cũng nhớ, cũng thấm. Nhớ đến nỗi không cần nhớ cả toàn bài. Thấm đến nỗi khi đọc Đình tiền - Tạc dạ - Nhất chi mai … một không gian (sân trước), một khoảng thời gian (đêm vừa qua), một sự vật (một cành mai), những thành tố rời rạc đến vậy mà người đọc, người nghe tự liên tưởng đến ngay một cành mai vừa đâm chồi nẩy lộc vào đêm qua ở trước sân, liên tưởng đến ngay một sự sống chớm dậy dù xuân đã tàn.

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

THẰNG GIÀ NOEL


Thằng Già Noel. Vâng, đêm Giáng sinh năm vừa rồi hắn đã bị gọi như thế. Hắn không được gọi bằng Ông thân thương như những ông già Noel khác do mấy đứa bạn của hắn hóa trang. Cái nghề hóa trang thành ông già Noel đem niềm vui đến cho mấy đứa trẻ nhân mùa Giáng sinh, tính đến năm nầy, nếu hắn dằn lòng đeo đuổi thì hắn đã có thâm niên công việc năm thứ tư. Dù sao thì hắn cũng đã tới những ba năm nghề. Cơm cha áo mẹ, gạo dỡ mắm đùm ở quê lên đất Sài gòn cắm đầu với sách vở, đâu phải sinh viên nào nhà cũng nghèo nhớt mồng tơi như nhà hắn, ăn nhín nhịn thèm lại kiên trì bám được tới những ba năm đi làm chuyện ban phát quà tặng như hắn !?

Hắn gọi chuyện hắn làm đó là nghề. Là nghề, nghề nghiệp hẳn hoi. Chẳng lẽ một năm làm có một ngày - không, đúng ra chỉ một buổi - thì không thể gọi chuyện làm đó là một nghề được hay sao.

Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

MÙA LÚI LÊN


Đèn trong xe chợt bật sáng lên, xe chầm chậm tấp vào lề nhưng ra vẻ không muốn dừng hẳn lại. Anh phụ xe lách cửa nhảy vội xuống biến vào màn đêm. Loáng thoáng ngoài kia những vệt đèn tín hiệu xanh đỏ quét hất lên trần xe. Chỉ là trạm lưu động của công an giao thông đang làm việc, một vài người khách kéo vội cái chăn đắp trùm lên mặt, họ lơ mơ ngủ tiếp. Thoáng chốc cánh cửa xe đã đóng lại, đèn trong xe tắt phụt chỉ còn lốm đốm vài ánh đèn ngủ tờ mờ. Chiếc xe khách lại tăng ga lao vụt trên đường dài.

Đồng hồ điện tử ở cabin xe nhấp nháy báo đã gần 2 giờ sáng. Ở giường ghế phía trước thằng Kha nằm im lìm không động đậy. Tôi biết nó cũng giống như tôi, từ hôm giờ nó không có ngủ. Đường về quê sáu - bảy trăm cây số, ngày rày lên xe đánh một giấc là sáng đã về tới nhà. Ai cũng nói như vậy. Nhưng tôi với thằng Kha chẳng khi nào ngủ được ngon trên xe trong những chuyến về quê, cho dù bây giờ xe khách đi lại đã có nhiều dễ chịu, tiện nghi hơn lúc trước đây. Lâu lâu mới về quê, ai đã từng trải qua cảnh nầy mới thấy được những thao thức chỉ để đo để đếm từng phút từng giây bước đường trở về…
-  Noel - Tết Tây kỳ nầy tao về quê. Mầy về cùng không ?

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

CÂY CẦU SẮT THÉP


Người Pháp có hai công trình thật thú vị, chúng ra đời gần như cùng một lúc và nay đều cùng trở thành biểu tượng của hai quốc gia : Tháp Eiffel, kiến trúc bằng sắt thép cao ngất dựng bên bờ sông Seine và Tượng Nữ Thần Tự Do, tác phẩm điêu khắc đồ sộ đứng trên đảo Liberty. Những ai vui bước đến Paris đều muốn lên tới tận đỉnh tháp cao hơn 300m để rộng tầm nhìn Kinh đô hoa lệ của Pháp. Những ai đặt chân đến New York đều muốn ghé thăm Tượng đài quốc gia của Hoa Kỳ để chiêm ngưỡng hào quang Lý tưởng tự do. Cả hai công trình đến nay xem ra đã hơn 120 năm tuổi.

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

VỀ QUÊ ĂN CƯỚI


Cậu mợ về dự đám của con, về sơm sớm nghen cậu ! Con khỉ, hết má nó giờ tới nó năn nỉ, điện thoại, tin nhắn búa xua. Làm như mình bận bịu công việc tới mức chẳng thu vén được nhiều thời gian để về dự ngày cháu nó lên xe hoa. Trời ạ ! Con gái như hũ mắm treo đầu giường, trông cho mấy đứa nó có đôi có cặp là mừng húm, không về vui với cháu sao đành. Tết nhất, giỗ chạp, cưới hỏi … là cơ hội, là điều kiện bắt buộc phải gói gọn công việc để về với quê hương. Trong tâm khảm của người xa xứ, hai tiếng quê hương không chỉ là một địa danh nơi mình chôn nhau cắt rún, nó là nỗi nhớ, là niềm vui khi được về sum họp với gia đình, với người thân, láng giềng, bạn cũ …

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

THẦY TRÒ NGÀY XƯA ẤY


(NHỮNG NGÀY CÒN ĐI HỌC)

Trung Học Quang Trung Bình Khê mở lớp từ năm 1965. Đến niên khóa 1974 - 1975, trải qua 10 năm hình thành và xây dựng đã có đủ các lớp bậc Trung học từ lớp 6 đến lớp 12. Học sinh Đệ nhị cấp của trường thời ấy thấy lớn lên ra, mang niềm hãnh diện là đàn anh đầu đàn của mấy lớp nhỏ.

Học trò Trung học Đệ nhị cấp chúng tôi hồi ấy không còn xưng con với Thầy như ngày xưa xa nữa. Một vài Thầy dạy Đệ nhất cấp mới ra trường, khi về đến Trung Học Quang Trung Bình Khê đã chủ động gợi cho học sinh lớp lớn chúng tôi xưng hô với mấy Thầy như là anh em khi ở ngoài lớp học. Nhưng lớp học trò chúng tôi vẫn ngập ngừng, không dám. Một không khí cởi mở, gần gũi đã có giữa Thầy với Trò. Với phong cách nghiêm nghị, chững chạc … của những người Thầy ngày ấy đã tạo nên một hình ảnh vừa thân, vừa kính giữa Thầy Trò với nhau.

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

TRUNG THU TRỜI MƯA


SaiGon mấy hôm nay mưa rả rich. Ngoài quê xa, nghe đâu cũng mưa trút ầm ào. Trung Thu mà có mưa thì mấy đứa nhỏ ngoài quê chắc chẳng đủ niềm vui rồi. Trời mưa phải ru rú ở trong nhà, hẳn là không có cái cảnh bầy đoàn rước đèn vui cùng với chị Hằng chú Cuội. Trời mưa nên hẳn là không có hình ảnh bọn trẻ í ới đi rảo khắp đường làng.

SaiGon Trung Thu, đã mấy năm rồi không nhấm nháp đúng hương vị của tết Trông Trăng. Ở đâu cũng là trăng, nhưng trăng rằm SaiGon trở nên nhợt nhạt dưới ánh đèn đường. Đón trăng nhú lên khỏi mấy cái cao ốc, cố đánh lừa với mình là trăng vừa nhô khỏi mấy cành tre, ngọn núi, nhưng rồi lại càng thấy mình trở nên ngớ ngẩn với trăng hơn.

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012

TỪ BẮC VÀO NAM



Cu kêu ba tiếng cu kêu
Cho mau tới Tết dựng nêu ăn chè
Ăn chè rồi lại ăn xôi
Còn ba cái bánh để rồi hạ nêu

Nay mồng 7 hạ nêu, vậy rồi cũng qua một cái Tết. Sau những ngày sum họp, giờ bắt đầu quay lại với công việc thường ngày. Ở Tây Sơn – Bình Khê may có ngày kỷ niệm Chiến Thắng Đống Đa mồng 5 tháng giêng, bà con còn rán ăn Tết thêm được mấy ngày nữa. Các nơi khác mồng 4 đã vào việc, con cháu đã bắt đầu ra Bắc vào Nam. Thời buổi công nghiệp không còn ăn Tết cả tháng như mấy cụ ngày xưa. Nhưng thời buổi công nghiệp cũng như thuận tiện giao thông đã đưa mối quan hệ giữa các miền đến với nhau gần gũi hơn ngày xa xưa trước. Điều kiện làm việc cùng chung công sở, chung chỗ trọ, nay gái trai Nam Bắc đã dễ gặp nhau hơn. Nhưng với cách biệt cá tính Bắc Nam, không rõ được bao nhiêu phần trăm Nam Bắc đã đến được với nhau.

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

BẾN VẮNG

Lĩnh Thụy

 
Đoàn thuyền Chiêm Vương Chế Bồng Nga ra đi đã hơn nửa mùa trăng, thành Đồ Bàn triền miên chìm sâu trong làn sương mỏng, chiểu lại chiều bến vắng thêm thê lương, tiêu điều buồn bã. Phía túp lều xơ xác, đìu hiu của người đánh cá già nua bên kia dòng lụa trắng xóa, bập bùng ánh lửa. Ếch nhái bắt đầu lên tiếng, đêm từng đêm thao thức xin nguyện cầu cho nhân thế bớt điêu linh … Và xa xăm tự xóm làng hoang liêu, thưa thớt vọng lại tiếng gà xác xao buồn tha thiết. Trăng mới vừa lên ánh sáng dịu huyền nạm vàng bờ trúc lả lơi, gió ngàn mơn man nhẹ thoảng, cành lá khẽ lung linh xao động, chiếc bóng dài sõng soài in trên sóng biếc, ngã màu vàng lóng lánh. Những con đom đóm thẹn thùa lẫn mình trong bóng tối mông lung huyền ảo, đêm trường tĩnh mịch, như dài vô hạn của nước non Chàm vẫn còn vương nặng vô vàn nỗi niềm bí ẩn chưa tan !

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011

CHỐN QUÊ

HoaiAn




“ Ta đi đã nhiều, biết đã lắm, nhưng chưa thấy nơi nào đẹp bằng quê hương mình cả … ”