Ăn
trộm, bẻ bí, bắt gà… bất quá chỉ đủ để qua bữa. Lừa người lọc chúng… bất quá chỉ
lượm tiền lẻ. Đánh lấy mẻ lớn, chỉ có con đường đi ăn cướp. Không ở nhà
quan được để làm cướp đêm, Lía tính đường tụ đảng để làm cướp ngày. Tôi
thưa cùng mẹ một lời / Con đi ăn cướp đem về mẹ ăn. Đi ăn cướp cũng phải thưa qua mẹ (!?).
Xem vậy chuyện ăn cướp lúc ấy thường tình giống như ăn cơm bữa. Chuyện trộm
cướp là chuyện đương nhiên phải xảy ra giữa xã hội nhiễu nhương quan
trên đè quan dưới, quan dưới hiếp đáp kẻ bần cùng.
Cái
đáng nói ở đây, qua góc nhìn của Lía khi tính đường đi ăn cướp, kẻ hại người để
mình có lợi là những kẻ giàu bất nhân, trong đó không loại trừ quan tham gian
ác :
Vi
phú bất nhân,
Tổn
nhân lợi kỷ,
Dân
tán chúng tài
Tham
quan trá hiểm.
mà để của nó làm chi a mẹ.






